Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

Chúc Mừng Năm Mới - An Khang Thịnh Vượng

      













      

                 

Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

Vì sao chúng ta nên đọc sách?

Đọc sách đó là sự đối thoại của ta với những người trong quá khứ.
Descares 

Đọc sách không những để nâng cao trí thức mà còn nâng cao nhân cách.
Dr. Guérin

Đọc sách mà tin hết vào sách thì thà không đọc còn hơn.
Mạnh Tử 

Không phải đọc tất cả là đủ, mà phải biết tiêu hóa.
Boufflers 

Đọc sách phải có đảm thức, có con mắt tinh tường và có nghị lực.
Lâm Ngữ Đường 

Những nhà triệu phú đều là những người đọc sách nhiều. Họ hỏi, họ đáp: "Đọc sách là một trong những nguyên nhân thành công của tôi".
Casson 


Đọc hết một quyển sách hay, ta cảm thấy như từ biệt người bạn thân.
Voltaire 

Đọc sách đó là cái cửa mở vào cuộc đời vui tươi.
Mauriac 
Ngày nay, khi thế giới phát triển nhanh chóng với nhiều tiến bộ kỹ thuật và công nghệ. Ngày càng có nhiều người quan tâm đến phim ảnh, game online, Nintendo DS, ….và có thể giảm dần thói quen đọc sách, một thói quen rất cần trong cuộc sống. Sau đây là 10 lý do thúc đẩy chúng ta đọc sách.
1) Bồi đắp sự thông minh.
2) Tạo ra sự tưởng tượng phong phú.
3) Tăng sự hiểu biết.
4) Có thể đi du lịch qua đọc sách.
5) Cho phép độc giả tự đánh lừa giữa khoảng cách của sự sống và cái chết giúp độc giả chấp nhận sự hiện hữu – những ước muốn không thể thực hiện được.
6) Mang lại những điều tốt đẹp nhất, cho độc giả hiểu rằng bản thân con người không phải là một cái máy, mà là một thực thể văn hóa.
7) Đời sống đầy những nghịch lý. Đọc và viết xóa bỏ những nghịch lý ấy.
8 ) Đọc có khuynh hướng dẫn đến viết, là một trong những “sở thích và thú vui” đẹp nhất của con người.
9) Đọc và viết là hành động tự do, không bi ép buộc, là hành động “cho không”. Điều “cho không biếu không” này trong đời sống rất khó xảy ra!
10) Từ đọc -> viết -> có thể mang lại cho tác giả một quyền lực khi chính mình tạo dựng cốt chuyện và nhân vật.

Ý nghĩa của đọc sách

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.
Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ...
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.
Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
- Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư... - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.
Nguồn Internet

An cư lạc nghiệp - Thầy Phan Quốc Việt

"Tìm được ý hay quá, post lên để cả nhà chia sẻ và đóng góp nhé, cám ơn cả nhà nhiều nhiều"
“An cư lạc nghiệp” là nói lên mong muốn tối cao của mỗi người là phải có nhà để an. An cư là nơi cư trú có nhà thì mới ổn định, mới khỏi kiếp nay đây mai đó. Thời bao cấp hộ khẩu cư trú cũng là một mối lo quá lớn để có cuộc sống ổn định. Lạc nghiệp nghĩa là có nghiệp thì mới lạc, mới sướng được. Nhiều khi ta đi làm chỉ với mục tiêu duy nhất là kiếm tiền, chứ chưa phải dựng nghiệp. Vì đồng tiền trước mắt, nhiều khi ta chạy đôn đáo đổi việc miễn là được tiền cao hơn, nhiều khi quên cả sự nghiệp, quên cả năng khiếu bản thân, đánh mất bản thân, quên cả thú vui của công việc, miễn sao có thu nhập cao. Ta thường quên mất rằng mục đích cuối cùng của thu nhập cao cũng là để an tâm và vui sướng. Cái vui sướng nhất là cái vui khi được làm việc đúng năng khiếu, đúng sứ mệnh của mình. Tiền bạc mới chỉ là tạo tiền đề để sung sướng và thường là chỉ cảm xúc tức thời (nhậu, mua đồ vật….). Cái sướng tức thời không sung mãn, không kéo dài, nhiều khi còn để lại hậu quả xấu.
Khi chúng ta tìm ra sứ mệnh của mình, mình làm gì để gia tăng giá trị cho cuộc sống, mang lại ý nghĩa cho cuộc sống, cho xã hội, lúc ấy chúng thực sự là một thiên sứ thực hiện mệnh trời. Khi ta xác định được sứ mệnh ta sẽ ổn định để tạo nghiệp, ta sẽ an vui suốt đời. An cư cao nhất là an mệnh, tìm được sứ mệnh cho mình. An cư theo nghĩa đen mới chỉ là có nhà ở cho cái xác của ta. Nhiều khi cái xác đã có nơi cư trú nhưng cái tâm vẫn chưa được an chưa tìm ra cái mệnh của mình để mà trú ngụ, để mà phấn đấu suốt đời. An cư cần được hiểu theo nghĩa tâm linh, tìm được nới cư trú cho linh hồn, tìm được sứ mệnh để phụng sự cho đời, cho xã hội, tìm được công việc ổn định, an vui để tạo dựng sự nghiệp để được hưởng lạc mĩ mãn nhất.
Chúc bạn năm Tân Mão an cư lạc nghiệp, có nhà cho cái thân mình cư trú, tìm cái được sứ mệnh để mình đeo đuổi chắc chắn bạn sẽ lạc nghiệp sẽ làm ăn phát tài, sẽ thăng quan tiến chức!
nghĩa làm tìm được được giao cho thực hiện công việc để gia tăng giá trị cho đời. công việc mang lại ý nghĩa cho cuộc sống cho xã hội mà tr, chúng ta sẽ an tâm làm việc, lúc ấy sự an vui mới là đích thực nhất.seổn định suốt đời, mãi mãi an vui.
 Lạc nghiệp tất an cư, an cư chưa chắc lạc nghiệp!
(Thầy Phan Quốc Việt - Tâm Việt Group)

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More